Thứ Năm, 4 tháng 10, 2018

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông và những điều chưa nói hết


Thế là nhạc sĩ nguyễn văn đôngđã giã biệt chốn này và bắt đầu cuộc rong chơi miền phương ngoại rồi. Lần cuối tôi gặp chú là tháng 12 năm 2011. Sau Đó, tôi thường giao thông bằng điện thoại và điện thư với nhạc sĩ nguyễn văn đông nhưng thình lình chú thôi không tư vấn, bởi vì chú sợ chính quyền theo dõi nên bặt tin chú. Giờ chú đã nằm xuống, thôi lo lắng, hết băn khoăn và thật sự được thanh bình. Mời bạn đọc bài viết nhắc lại cuộc gặp gỡ của tôi mang chú Nguyễn Văn Đông vào tháng ngày 12 năm 2011 đã lưu lại đa dạng ấn tượng trong tôi, mà hiện nay tôi mới có thể viết, sau lúc nhạc sĩ nguyễn văn đông đã nằm xuống.



Nhân 1 lần về thăm Việt Nam, nhà văn Bích Huyền kiêm xướng ngôn viên đài VOA mang nhờ tôi đem vài món quà biếu ông nên tôi với cơ duyên gặp và tiếp xúc sở hữu ông tại nhà riêng. Cô Bích Huyền dự định làm cho 1 buổi văn nghệ tuởng niệm các người bộ đội VNCH ở thị xã Cam Hoa Kỳ và với ý nhờ ca sĩ hát mấy bài của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông. Có thể tìm hiểu thêm nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông tại https://trithucvn.net/blog/goc-nhin-cuoc-song/nhac-si-nguyen-van-dong-va-niem-dau-di-vang.htmlNhân tiện, cô nhờ tôi ghé thăm và viết bài về ông. Nhà ông nho nhỏ trên đường Nguyễn Trọng Tuyển, Phú Nhuận, phía trước với loại xe bán bánh mì ổ do cu li nhân ông là cô Nguyệt Thu đứng bán. Cô rất dễ thương và hiếu khách. Cô cũng là người đầu ấp tay gối đã săn sóc ông suốt quãng đời còn lại trong khoảng ngày ông đi tội phạm về bằng cái xe bán bánh mì giò chả này. Hiện tại căn nhà đã thành tiệm thực phẩm và bánh mì Nhiên Hương khang trang và tươm tất hơn năm tôi ké 2011 toàn bộ.

Tôi thuộc thế hệ con cháu, nên lúc nói chuyện tôi gọi nhạc sĩ nguyễn văn đông bằng chú. Lần ấy, ông tiếp tôi rất thân mật, niềm nở nhưng ko kém phần nghiêm túc. Ông sở hữu nhấn mạnh rằng, sau 36 năm, đây là lần trước nhất ông tiếp người lạ, trong khoảng ngày 30 tháng tư năm 1975, ông không xúc tiếp ai hết, kể cả các giới truyền thông, báo chí, nghệ sĩ, ca sĩ là những người ngày xưa đã từng quen biết ông hay khán thính giả ái mộ và thương mến ông. Vì sở hữu sự giới thiệu đặc trưng của cô Bích Huyền, ông mới tiếp tôi. Ông có kể thêm rằng sở dĩ ông ko xúc tiếp hay cho ai phỏng vấn vì ông rất e sợ, dè dặt trong việc tiếp cận hay ngoại giao và ông muốn sống im thân đừng người nào đề cập hoặc nói đến ông nữa. Ông sợ sự địa chỉ hay tin đồn không đúng lan rộng, bất lợi cho ông để giảm thiểu những rối rắm phiền toái sau này.

Thật ra trước Đó vào mùa xuân Bính Tuất 2006, trong chương trình phát thanh Nghệ Sĩ và Đời Sống do Trường Kỳ thực hiện ông đã dành cho đài VOA 1 cuộc phỏng vấn rất lý thú và hồ hết về cuộc thế binh nghiệp và âm nhạc của ông. Ông cũng ko quên nói duyên do và động cơ khiến ông sáng tác những tác phẩm như "Chiều mưa biên thuỳ, Phiên gác đêm xuân, Hải ngoại thương ca, Thiếu nhi hành khúc ...v..v..”., trong cuộc phỏng vấn của Trường Kỳ này.

Tôi bày tỏ lòng mến mộ của tôi với những sáng tác của ông trước năm 1975, về cuộc sống hay các mối tình của các người trai thời chiến, đã đấu tranh hy sinh cho đất nước trong các ca khúc trên. Ý định của tôi là gặp gỡ tác fake để hiểu thêm về tác phẩm, hầu viết một bài về ông cho đúng đắn và trung thực, trước khi buổi tưởng vọng diễn ra. Ông và tôi chuyện trò rất tương đắc về âm nhạc, tác phẩm của ông và những ca sĩ đã diễn tả nhạc của ông thế nào và ra sao. Bên cạnh đó ông vẫn dè dặt dặn tôi phải cẩn trọng vì ông ko muốn gặp rắc rối kẻo lụy cho ông và người nhà.

Về tới Hoa Kỳ, tôi bắt đầu viết thì ông gởi điện thư bảo tôi, thôi đừng viết, vì ông muốn mọi người quên ông đi, ông không thiết tha gì nữa, nên đừng đề cập đến tên ông. Tuân theo ý nguyện của ông, tôi xếp lại và thầm cảm thương cho 1 người nhạc sĩ tài tình chịu rộng rãi bất hạnh, giờ bệnh tật liên hồi mà ko muốn ai nhớ đến mình nữa. Có lẽ ông nghĩ đúng, biết đâu những hệ lụy của dòng tài danh đem lại cho ông rộng rãi bất lợi hơn là thứ tên tuổi hư ảo của thế gian. Ngoài ra, ông quên một điều là ông còn mang 1 số lượng rất lớn người trong và ngoài nước vẫn còn hâm mộ, yêu, hát, và rung động thực tình lúc nghe những con Sơn Ca ngày cũ hát nhạc của ông. Những Hà Thanh, Thanh Tuyền, Thái Thanh hay trằn Văn Trạch, Duy Trác... Các giọng hát thiết tha, đầy xúc cảm trong "Chiều mưa biên thuỳ, Mấy dặm sơn khê, Khúc tình ca hàng hàng, lớp lớp, Hải ngoại thương ca, Nhớ một chiều xuân..." đã cho những tác phẩm của ông 1 chỗ đứng trọng thể nhưng riêng biệt trong con tim những thính giả mến mộ.

khi hỏi đến sức khoẻ, ông bảo, ông bị đau bao tử mạn tính, đau tai, phong thấp và cao máu, các thứ này hành tội ông thường xuyên kể từ đi phạm nhân về. Tôi liền hỏi lý do tại sao ông không qua Hoa Kỳ định cư theo chương trình HO. Ông bảo sau lúc vào tù đọng 9 năm, vì bị bệnh nặng gần chết nên ông được trả về sở hữu lý do: “Đương sự bị bệnh gần chết, nên cho phép gia đình đem về nhà chôn cất!” chứ chẳng hề họ tha vì lý do chính trị. Khi về đến nhà, ông được cô Nguyệt Thu và gia đình coi sóc, thuốc thang mãi và có nhẽ vì chí khí kiên cường dũng cảm lắm, ông mới sống lại được.

tới khi sở hữu chương trình H.O., chính phủ Mỹ có gởi giấy báo cho ông biết về chương trình, ông trộm nghĩ, mình đã già lại bệnh thiến thế này, qua Mỹ làm gì, vả lại đời sống ông cũng tạm bợ ổn định bên người nhà nên khước từ ra đi. Họ mang gởi giấy cho ông rộng rãi lần hỏi ông đã nghĩ suy kỹ chưa? Ông quyết định chọn giải pháp ở lại, với lý do gia đình ko muốn đi, nên ông ở lại sở hữu gia đình.

Sau này khi Paris By Night có ý định mời ông qua Mỹ để thực hành cho ông 1 chương trình dành riêng cho loại nhạc của ông, ông lại gặp rối rắm trong vấn đề hồ sơ. Chính quyền chỉ cho phép ông đi trong 15 ngày mà chương trình họ mời cần tới ít nhất là 1 tháng.

Từ khóa: nhac si Nguyen Van Dong. Có thể tìm hiểu thêm nhac si Nguyen Van Dong tại https://trithucvn.net/blog/goc-nhin-cuoc-song/nhac-si-nguyen-van-dong-va-niem-dau-di-vang.html